Trái tim em trót trao cho bạn anh mất rồi!

Anh vẫn thường nói “anh sẽ chờ đến đêm tân hôn của hai ta” mặc dù có đôi khi bản năng của em trỗi dậy thật mạnh mẽ. Em lại càng cảm thấy khâm phục anh vì điều đó.
“Em đã yêu người khác rồi! Mình chính thức chia tay nhé anh!”

“Đó là ai vậy em? Cho dù là chấm dứt hẳn nhưng anh vẫn muốn biết người đó là ai”.

“Là người quen của hai chúng ta. Em xin nhận hoàn toàn lỗi này là ở mình, không hề có lỗi lầm của người nào khác ở đây. Là người bạn từ thời cấp một của anh đó”.

Những dòng chữ đó chính là sự kết thúc cho một cuộc tình dài đúng ba năm có lẻ. Có những lúc nhìn lại cuộc tình đã qua, em thấy mình thật tội lỗi nhưng em biết mình không thể quay đầu trở lại được nữa. Bao kỉ niệm đã qua, vui cũng có mà buồn cũng có nhưng nó đã trở thành một cái gì đó xa lắm, mông lung lắm mà em nửa muốn quên, nửa muốn lưu giữ mãi.

Anh tốt, là người tốt nhất mà em đã từng biết. Hồi đầu, chúng mình có khoảng thời gian thật hạnh phúc, cả hai đều là mối tình đầu của nhau, dành cho nhau thứ tình cảm tinh khôi, trong trắng nhất. Em còn nhớ ban đầu mình còn chưa dám công khai chuyện tình cảm của hai đứa, vẫn dành cho nhau những cái liếc nhìn đầy ẩn ý, những cái hôn vụng trộm ở một vùng quê mà hai đứa đi tình nguyện ở đó.


Chúng ta đã trải qua biết bao kỉ niệm đẹp đẽ của cái thời nhiệt huyết tuổi trẻ
Một tháng tình nguyện trôi qua, biết bao kỉ niệm đẹp đẽ của cái thời nhiệt huyết tuổi trẻ. Những cốc nước mát, những sự quan tâm giản dị của thời sinh viên xa lắc đó vẫn làm trái tim em nhức nhối. Hồi đó, cũng đã có lần em nói với anh:

“Không biết khi về Hà Nội, mỗi người một cuộc sống riêng, công việc riêng thì tình cảm có còn nguyên vẹn hay không?”.

Anh đã xoa đầu em và nói:

“Tình cảm của chúng mình thì có gì chia cắt được nào?”.

“Nhưng liệu bố mẹ anh có chấp nhận vì em là người tỉnh lẻ hay không?”.

“Em đừng lo, bố mẹ anh dễ tính lắm”.

“Vậy thì chỉ sợ anh yêu người khác thôi”.

“Không có chuyện đó đâu”.

Vậy mà chuyện đó lại xảy ra thật. Thời gian đầu, chuyện tình của chúng ta đã không như em tưởng tượng. Em cứ nghĩ rằng mình phải được anh chiều chuộng ghê lắm thế nhưng có lẽ vì yêu lần đầu nên anh không có kinh nghiệm tình trường, không biết chiều chuộng gì cả. Anh lại là con một, từ bé đều được nuông chiều nên có nhiều khi em còn phải “nhịn” để anh được vui vẻ. Những ngày kỉ niệm của phụ nữ, nhìn bạn bè ai cũng có hoa, có quà mà lòng em đau thắt lại. Chỉ mình em trong phòng là không có. Anh vô tâm, vô tình đến thế sao?


Anh có biết rằng em cần lắm những sự quan tâm giản dị mà chứa chan tình cảm không?
Ngày 20/10, em đã cố ý tặng hoa và rủ anh đi mua quà cho mẹ anh với hai mục đích đấy anh hiểu không? Mẹ anh cũng là phụ nữ, em cũng là phụ nữ. Em chỉ muốn anh hiểu rằng anh cũng nên để ý đến em một chút. Thực ra em đâu có quan trọng hóa vấn đề vật chất gì đâu, chỉ cần anh hiểu được sự quan tâm nhiều hơn một chút trong


.... Read the rest of this entry

[ .... click here to search more interested webs, videos, images relate to this post ... or related posts below ]

Tags: , , , , , , , , , , , , ,

Leave a Reply

You must be logged in to post a comment.