Bạn nào đã từng xem phim hoặc đọc truyện viết về thời phong kiến của Trung Quốc hẳn không còn xa lạ với tục “bó chân” của phụ nữ nước này thời xưa. Đối với phụ nữ Trung Quốc thời phong kiến, chân càng bé càng đẹp.
Thời đó, nếu một người phụ nữ nào có đôi chân chỉ cần hơi hơi to thôi(cỡ bằng 2/3 của các bạn nữ nhà mình bây giờ) là đã được ví “bè bè như chân con vịt”, hoặc một câu mà người Tàu cổ rất tâm đắc là: “Chân gì mà to như người Giao Chỉ(Giao Chỉ là danh từ người Tầu cổ gọi nước Việt Nam ta)”.
Đọc đến đây có lẽ nhiều bạn nghĩ rằng, sau nhiều năm bó chân khổ cực, chân của các cô gái Tầu phải nhỏ, mềm mại và đẹp như chân em bé?
